Bỉ ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên nhuộm đỏ cả một dòng
Canh Mạnh Bà, là ai quên ai nhớ
Cầu Nại Hà, là ai ngóng ai trông
"Mạnh Bà chưa uống đã say
Hà chi Nguyệt Lão cắt dây tơ hồng
Nhân gian một cõi hư không
Canh thừa, dây đứt khiến lòng ngỗn ngang."